Tài liệu ôn tập Tiếng Việt 5 - Chủ đề: Viết bài văn kể chuyện sáng tạo

pdf 3 trang Người đăng hạnh nguyên Ngày đăng 19/03/2026 Lượt xem 10Lượt tải 0 Download
Bạn đang xem tài liệu "Tài liệu ôn tập Tiếng Việt 5 - Chủ đề: Viết bài văn kể chuyện sáng tạo", để tải tài liệu gốc về máy bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên
 1 
 CÁC ĐỀ TIẾNG VIỆT (VIẾT) HỌC KÌ 1 
 1. VIẾT BÀI VĂN KỂ CHUYỆN SÁNG TẠO 
 Chọn 1 trong 2 đề dưới đây: 
 Đề 1: Viết bài văn kể sáng tạo câu chuyện Thanh âm của gió hoặc Cánh đồng 
hoa. 
 Bài gợi ý số 1: 
 Gió là một người bạn vô hình, luôn bên cạnh chúng ta. Nhưng bạn có bao giờ tự hỏi, 
gió đang nói gì với chúng ta không? Hãy cùng tôi lắng nghe "thanh âm của gió" và khám 
phá những điều kỳ diệu mà nó mang lại. 
 Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ nằm sâu trong thung lũng, có một cậu bé 
tên là Gió. Gió không giống như những đứa trẻ khác, cậu bé có một khả năng đặc biệt: 
lắng nghe được tiếng nói của gió. Mỗi khi gió thổi qua, Gió đều nghe thấy những âm thanh 
kỳ lạ. Đó có thể là tiếng thì thầm của lá cây, tiếng rì rào của dòng suối, hay tiếng hú của 
những cơn bão. Gió yêu những âm thanh đó, cậu bé coi chúng như những người bạn của 
mình. Một ngày nọ, một cơn bão lớn ập đến ngôi làng. Cơn bão gầm thét, quật đổ cây cối, 
cuốn bay mái nhà. Dân làng hoảng sợ, họ chạy trốn vào những hang động để trú ẩn. 
 Gió cũng rất sợ hãi, nhưng cậu bé biết rằng mình phải làm gì đó để giúp đỡ dân 
làng. Gió chạy ra ngoài, đứng giữa cơn bão, lắng nghe tiếng nói của gió. Gió nghe thấy 
tiếng gió than khóc, tiếng gió đau khổ. Gió hiểu rằng cơn bão đang rất giận dữ, nó đang 
trút cơn giận lên ngôi làng. Gió cố gắng nói chuyện với cơn bão, cậu bé nói rằng dân làng 
không có ý làm hại nó, họ chỉ muốn sống yên bình. Nhưng cơn bão không chịu nghe, nó 
vẫn tiếp tục gầm thét và tàn phá. Gió không nản lòng, cậu bé tiếp tục nói chuyện với cơn 
bão. Gió nói rằng cậu bé hiểu được nỗi đau của nó, cậu bé cũng từng cảm thấy cô đơn và 
giận dữ. Nghe những lời nói của Gió, cơn bão dần nguôi giận. Nó nhận ra rằng mình đã 
sai, nó đã làm hại những người vô tội. Cơn bão từ từ tan đi, bầu trời quang đãng trở lại. 
Dân làng từ trong hang động bước ra, họ nhìn thấy ngôi làng tan hoang, nhưng họ cũng 
nhìn thấy Gió đang đứng giữa đống đổ nát, mỉm cười. Dân làng chạy đến ôm chầm lấy 
Gió, họ cảm ơn cậu bé đã cứu họ. Gió chỉ mỉm cười, cậu bé biết rằng mình đã làm được 
một việc tốt. 
 Từ đó trở đi, Gió trở thành người bạn của gió. Cậu bé luôn lắng nghe tiếng nói của 
gió, giúp đỡ những người gặp khó khăn. Và mỗi khi gió thổi qua, dân làng lại nghe thấy 
tiếng thì thầm của Gió, tiếng thì thầm của lòng tốt và tình yêu thương. 
 Câu chuyện của gió đã khép lại, nhưng những âm thanh và bài học mà gió mang đến 
vẫn còn vang vọng trong tâm trí tôi. Tôi sẽ luôn trân trọng những khoảnh khắc được lắng 
nghe "thanh âm của gió" và học hỏi từ người bạn vô hình này. 
 2 
 Bài gợi ý số 2: 
 Bạn đã bao giờ mơ thấy một cánh đồng hoa bất tận, nơi những bông hoa thì thầm 
kể cho bạn nghe những câu chuyện kỳ diệu chưa? Tôi đã có một giấc mơ như thế, và nó 
đã thay đổi cuộc đời tôi. 
 Mùa hè năm ấy, tôi được về quê ngoại chơi. Ngôi làng nhỏ nằm yên bình bên dòng 
sông xanh mát, những cánh đồng lúa trải dài như tấm thảm vàng óng ả. Một buổi sáng, tôi 
theo bà ra đồng. Bà bảo: "Hôm nay bà sẽ dẫn cháu đến một nơi rất đẹp." Chúng tôi đi qua 
những con đường làng quanh co, những hàng tre xanh rì rào trong gió. Rồi trước mắt tôi 
hiện ra một khung cảnh tuyệt đẹp. Một cánh đồng hoa rộng lớn, rực rỡ sắc màu. Những 
bông hoa đủ loại, đủ màu sắc, đua nhau khoe sắc dưới ánh nắng mặt trời. Tôi như lạc vào 
một thế giới cổ tích, nơi chỉ có hoa và những giấc mơ. Bà kể cho tôi nghe về cánh đồng 
hoa này. Ngày xưa, nơi đây chỉ là một bãi đất trống. Nhưng rồi, có một cô bé tên Hoa, rất 
yêu hoa, đã gieo những hạt giống đầu tiên xuống đây. Cô bé chăm sóc chúng mỗi ngày, 
và rồi, cánh đồng hoa đã nở rộ. Tôi chạy tung tăng trên cánh đồng hoa, hít hà hương thơm 
ngọt ngào. Tôi thấy mình như một nàng tiên nhỏ bé, bay lượn giữa những bông hoa. Tôi 
tự hỏi, liệu mình có thể biến những giấc mơ của mình thành hiện thực như cô bé Hoa kia 
không? Chiều hôm đó, tôi cùng bà hái những bông hoa đẹp nhất mang về nhà. Bà dạy tôi 
cách cắm hoa, cách làm những vòng hoa đội đầu. Tôi cảm thấy lòng mình tràn ngập niềm 
vui và hạnh phúc. Đêm đến, tôi nằm mơ thấy mình đang bay lượn trên cánh đồng hoa. Tôi 
thấy cô bé Hoa mỉm cười với tôi. Cô bé nói: "Hãy luôn tin vào những giấc mơ của mình, 
cháu nhé. Và hãy luôn yêu thương những bông hoa, vì chúng là biểu tượng của những 
giấc mơ." Sáng hôm sau, tôi thức dậy với một quyết tâm mới. Tôi sẽ chăm chỉ học tập, 
rèn luyện để biến những ước mơ của mình thành hiện thực. Tôi cũng sẽ yêu thương và 
bảo vệ thiên nhiên, để những cánh đồng hoa như thế này luôn nở rộ. Những ngày ở quê 
ngoại, tôi luôn dành thời gian ra cánh đồng hoa. Tôi tưới nước cho những bông hoa, nhổ 
cỏ cho chúng. Tôi kể cho chúng nghe những câu chuyện của mình, những ước mơ của 
mình. Tôi cảm thấy những bông hoa như đang lắng nghe tôi, như đang cổ vũ tôi. Rồi ngày 
chia tay cũng đến. Tôi tạm biệt bà, tạm biệt cánh đồng hoa. Tôi mang theo những kỷ niệm 
đẹp về nơi này, những bài học quý giá mà bà và cánh đồng hoa đã dạy cho tôi. 
 Tôi biết rằng, dù đi đâu, tôi cũng sẽ không bao giờ quên cánh đồng hoa của những 
giấc mơ. Và tôi sẽ luôn cố gắng để biến những giấc mơ của mình thành hiện thực, như 
những bông hoa kia, luôn vươn mình khoe sắc dưới ánh mặt trời. 
 3 
 Bài gợi ý số 3: 
 Mình là Bống - nhân vật nhỏ tuổi nhất trong câu chuyện Thanh âm của gió của tác 
giả Văn Thành Lê. 
 Hằng ngày, mình sẽ cùng anh trai đi chăn trâu cùng các bạn trong thôn. Điệp, Văn 
và Thành là những người bạn thân thiết nhất của anh em chúng mình. Ngày nào chúng 
mình cũng đi qua suối để tìm những vạt cỏ tươi ngon nhất cho trâu của nhà mình, vì người 
lớn vẫn thường dặn là cỏ gần nguồn nước thì sẽ tốt hơn. Khi trâu ăn no, thì sẽ đằm mình 
xuống suối để nghỉ ngơi, còn mình thì cùng các bạn sang chơi ở bãi cỏ bên cạnh. Bãi cỏ 
ấy rộng lắm, nên lúc nào gió cũng lồng lộng thổi. Thường thì mình và các bạn sẽ chơi trò 
tìm kho báu - thực ra là những hòn đá dưới suối tròn và đẹp nhất. Nhưng hôm nay thì 
khác, bởi mình vừa phát hiện ra một trò chơi hay ho hơn. Khi áp tay lên hai tai, mở ra rồi 
đóng vào liên tục, thì những âm thanh của gió vọng vào tai sẽ trở thành từng tiếng như 
người đang trò chuyện. Điều hấp dẫn hơn cả, là mỗi lần chơi thì mỗi người lại nghe ra 
một âm thanh khác nhau. Nhờ vậy mà khi mình giới thiệu cho anh trai và các bạn thì ai 
cũng thích thú vô cùng. Chúng mình say sưa chơi cùng nhau đến quên cả thời gian. May 
mà có Văn nhắc nhở về tiếng kêu “đói đói đói ” của gió mà cả nhóm sực nhớ giờ 
về nhà. 
 Tối hôm đó, mình hào hứng kể cho bố nghe về trò chơi lúc chiều. Bố hào hứng và 
thích thú lắm. Sau khi nghe mình hướng dẫn cách chơi, liền bảo rằng sẽ thử vào sáng hôm 
sau. Vậy là một ngày chăn trâu vui vẻ và ý nghĩa của mình đã kết thúc như vậy đó. 

Tài liệu đính kèm:

  • pdftai_lieu_on_tap_tieng_viet_5_chu_de_viet_bai_van_ke_chuyen_s.pdf
  • pdfTH_DONG_THANH_CAC_BAI_VAN_VIET_LOP_5-_KNTT_-_DE_5_179f5.pdf