Đề 2: Viết bài văn tả một người là nhân vật chính trong bộ phim hoặc vở kịch mà em đã xem. Bài gợi ý số 1: Cứ đến sáng thứ bảy, cả gia đình em lại chờ đón chương trình Gặp nhau cuối tuần của Đài Truyền hình Việt Nam. Đúng mười giờ, một bản nhạc quen thuộc vang lên, tiếp đó một nhóm nghệ sĩ hài cúi đầu chào ra mắt khán giá. Cu Bi nhà em kêu lên: "Cô Vân Dung kia kìa". Nghệ sĩ hài Vân Dung được cả gia đình em yêu thích. Để chào khán giả, cô đi một vòng quanh sân khấu. Dáng cô dong dỏng cao, mềm mại trong bộ áo dài tứ thân đang bay bay. Đầu vấn tóc đôi gà. Nhìn dáng điệu cô ai cũng muốn cười. Ô kìa! Hôm nay cô hóa trang trông ngồ ngộ làm sao, môi và má đỏ choét, dưới cằm lại có một mụn ruồi rất to. Thì ra cô đang hoá thân trong vai Thị Mầu lên Chùa. Mọi khi xem cô biểu diễn, em chỉ thấy cô hay nhập vai bà già hoặc một bà cô cau có khó tính, nhưng hôm nay trông cô hoàn toàn mới lạ từ dáng đi, lời nói đều thể hiện sự đỏng đảnh của một cô gái con quan nhà giàu nhưng lại thích một chú tiểu trong chùa. Những động tác lẳng lơ của cô như cầm tay, ghé sát người vào chú tiểu đều toát lên sự nhuần nhuyễn, thành thục trong sự nhập vai của mình. Em xem cô biểu diễn mà cứ tưởng như mình đang xem vở chèo Quan Âm Thị Kính do cô Vân Dung biểu diễn. Cả nhà em không ai bảo ai đều vỗ tay khen ngợi, cổ vũ cô. Dường như cô cũng hiểu được điều đó hay sao, sự diễn xuất của cô càng sinh động hơn, uyển chuyển hơn. Rồi bất ngờ cô cất lên một làn điệu chèo nghe thật ngọt tai. Em ngỡ ngàng vì đây là lần đầu tiên được nghe cô hát, không ngờ cô Vân Dung lại hát hay đến thế. Sau màn trêu ghẹo Thị Kính, cô Vân Dung lại múa lượn một vòng quanh sân khấu, tay cầm quạt phe phẩy, tay kia cầm oản khiến cả nhà em có một trận cười bể bụng. Cô Vân Dung quả là một nghệ sĩ hài tài ba, bằng diễn xuất của mình cô đã đem lại cho mọi người những phút thư giãn đầy thú vị. Em mong rằng thứ bảy tuần nào cũng được xem cô biểu diễn. Bài gợi ý số 2: “Gia đình là thứ tồn tại duy nhất. Tất cả những cái khác, có hay không, không quan trọng.” Đó là câu nói quen thuộc mà khán giả vẫn thường nghe trong bộ phim “Người phán xử” được chiếu trên truyền hình. Em vô cùng ấn tượng với ông trùm Phan Quân do nghệ sĩ nhân dân Hoàng Dũng đảm nhiệm. Năm nay, nghệ sĩ Hoàng Dũng đã ngoài sáu mươi nhưng trông ông vẫn còn rất phong độ. Thân hình cao ráo cùng gương mặt sắc lạnh đúng nét của một ông chủ cầm đầu. Những bộ đồ đen được khoác trên người ông càng làm tăng thêm vẻ uy lực. Mái tóc hoa râm lúc nào cũng được vuốt ngược gọn gàng. Trên gương mặt tròn trịa, làn da đã có những vết nhăn xô lại. Sống mũi cao với cánh mũi hơi to điểm thêm vẻ đĩnh đạc, bề thế. Ông trùm bao giờ cũng đeo một chiếc kính. Qua gọng kính trong suốt, người ta có thể thấy ánh nhìn sắc lẹm, đáng kính nể của ông. Đôi mắt to thường mở trừng trừng, đỏ ngầu mỗi lần tức giận. Khi trò chuyện với khán giả, em lại thấy gương mặt sắc lạnh của nghệ sĩ rất phúc hậu và thân thiện. Đôi môi mỏng lúc nào cũng nở nụ cười rạng rỡ. Dù trong vai diễn hay ngoài đời, nghệ sĩ Hoàng Dũng vẫn có một bộ ria mép đen đặc biệt. Mỗi lần cất tiếng, bộ ria khẽ đưa theo những cử động của khuôn miệng. Là nghệ sĩ, giọng nói của “ông trùm” rất ấm áp và truyền cảm. Ngoài vai diễn Phan Quân, nghệ sĩ Hoàng Dũng còn đảm nhiệm nhiều vai diễn trong các bộ phim khác và trong các vở kịch nói. Em thích nhất hình ảnh nghệ sĩ vào vai người phán xử ngồi nghiêm nghị trên chiếc ghế quyền lực. Ông khẽ ngả người tựa vào ghế, mắt nhắm hờ vẻ toan tính, nghĩ ngợi. Trên tay, ông cầm một chiếc điếu hút, khẽ hút nhẹ rồi thở ra làm khói trắng mỏng. Sau mỗi lần nghe đôi bên tranh luận, ông đưa ra những lời phán xử quyết đoán, dõng dọc, dứt khoát. Lời phán xử của ông chẳng khác nào lời tuyên án của vị chủ tọa ở phiên tòa công lý. Em rất yêu thích nghệ sĩ nhân dân Hoàng Dũng, đặc biệt là vai diễn người phán xử của ông. Vai diễn ấy đã đem đến những cảm xúc căng thẳng, hồi hộp và cũng vô cùng bất ngờ mỗi lần em xem phim. Em hi vọng một ngày không xa sẽ được gặp “ông trùm” ở ngoài đời thực. Bài gợi ý số 3: Hiện nay có rất nhiều nghệ sĩ hài nổi tiếng như Hoài Linh, Vân Dung, Trường Giang, Xuân Bắc và Trấn Thành, mỗi người có một phong cách diễn hài khác nhau, đặc biệt em rất ấn tượng với anh Trấn Thành, anh là một nghệ sĩ trẻ tài năng lại vô cùng hóm hỉnh, duyên dáng. Anh Trấn Thành tên đầy đủ là Huỳnh Trấn Thành, sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn, mặc dù là người miền Nam nhưng anh vẫn có thể nói giọng Bắc đặc biệt là giả giọng nhiều nghệ sĩ khác rất giỏi. Em rất thích nụ cười của anh Trấn Thành, nụ cười tươi rói với hàm răng đều đẹp, đôi mắt nheo lại mà người ta hay gọi là “mắt biết cười” rất duyên. Khuôn mặt của anh có thể biểu hiện nhiều sắc thái khác nhau, bộc lộ cảm xúc rất chân thật, chính bởi vậy khi xem những bộ phim anh Trấn Thành đóng em cảm nhận được ở anh sự hoá thân vào nhân vật, diễn xuất bằng chính những cảm xúc của mình, nhập tâm vào vai diễn khiến cho người xem cảm nhận được “diễn như không diễn”. Ngoài chương trình “Thách thức danh hài” em còn xem anh Trấn Thành ở chương trình “Giọng ải giọng ai”, phải nói ở cương vị là một người dẫn chương trình hay là người chơi anh đều thể hiện tố chất hài hước của mình, tích cách vui vẻ và rất thân thiện. Những người nghệ sĩ nói chung và nghệ sĩ Trấn Thành nói riêng, họ là người đem tài năng của mình để mang lại những phút giây thư giãn, những tiếng cười sảng khoái cho chúng ta, bởi vậy em luôn thầm cảm ơn sự cống hiến cũng như cố gắng vì nghệ thuật của các nghệ sĩ.
Tài liệu đính kèm: