Đề 2: Tả một cảnh biển đảo em đã được thấy tận mắt hoặc xem trên phim ảnh. Bài gợi ý số 1: Mùa hè năm ngoái, em cùng gia đình có dịp đến thăm đảo Cô Tô -một hòn đảo xinh đẹp ngoài khơi tỉnh Quảng Ninh. Đây là lần đầu tiên em được tận mắt nhìn thấy biển đảo rộng lớn, khoáng đạt và tuyệt vời đến thế! Buổi sáng trên đảo thật trong lành. Bầu trời cao vời vợi, xanh thẳm không một gợn mây. Mặt biển như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu ánh nắng vàng rực rỡ. Những cơn sóng lăn tăn nối tiếp nhau xô vào bờ cát trắng mịn. Xa xa, những chiếc thuyền đánh cá nhỏ bé dập dềnh trên mặt nước, như những nét chấm phá sinh động giữa không gian bao la. Gió biển thổi nhè nhẹ, mang theo hơi mặn đặc trưng. Những hàng dừa ven bờ khẽ đung đưa, tạo thành bản nhạc du dương của thiên nhiên. Trên bờ cát, em thấy vài chú hải âu sà xuống tìm thức ăn rồi lại chao liệng trên bầu trời. Tiếng sóng vỗ rì rào hòa cùng tiếng chim hót tạo nên một khung cảnh bình yên và tươi đẹp. Đảo Cô Tô thật đẹp và hùng vĩ. Chuyến đi ấy giúp em thêm yêu thiên nhiên, yêu biển đảo quê hương. Em mong một ngày nào đó sẽ được quay lại để ngắm nhìn cảnh biển tuyệt vời này thêm một lần nữa. Bài gợi ý số 2: Mùa hè vừa qua, em có dịp xem một bộ phim tài liệu về Côn Đảo -hòn đảo xinh đẹp và linh thiêng của Tổ quốc. Dù chưa từng đặt chân đến đây nhưng hình ảnh Côn Đảo hiện lên qua màn ảnh nhỏ khiến em vô cùng ấn tượng. Côn Đảo nằm giữa biển khơi, bao quanh là làn nước trong xanh như ngọc bích. Những con sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ cát trắng mịn, tạo nên âm thanh du dương như một bản nhạc thiên nhiên. Trên đảo, những hàng dừa cao vút đung đưa theo làn gió mát, tỏa bóng râm che mát cả một vùng trời. Xa xa, những dãy núi đá sừng sững vươn mình giữa biển, trông vừa hùng vĩ, vừa thơ mộng. Không chỉ có cảnh đẹp thiên nhiên, Côn Đảo còn gắn liền với những trang sử hào hùng của dân tộc. Nơi đây từng là nhà tù giam giữ biết bao chiến sĩ cách mạng kiên trung. Hình ảnh nghĩa trang Hàng Dương, nơi yên nghỉ của chị Võ Thị Sáu và các anh hùng liệt sĩ, khiến em vô cùng xúc động và kính phục. Côn Đảo đẹp, yên bình nhưng cũng đầy thiêng liêng. Em mong một ngày nào đó sẽ được đặt chân đến đây, để tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp của hòn đảo này và lắng nghe những câu chuyện lịch sử hào hùng của dân tộc. Bài gợi ý số 3: Hè vừa rồi, em cùng gia đình đã có dịp đến thăm thành phố biển Vũng Tàu xinh đẹp. Em thật sự ấn tượng bởi quang cảnh biển nơi đây. Đường bờ biển đẹp và dài, em còn vô cùng thích thú khi lần đầu tiên được ngắm cảnh mặt trời mọc trên biển. Để được chứng kiến thời khắc đó, em đã háo hức dậy từ sáng sớm để đi ra bãi biển. Biển lúc này khá vắng người, tiếng sóng vỗ ì oạp từ xa dội lại, nghe như một bản trường ca bất tận của đại dương. Cát dưới chân em mềm và mát lạnh vì chưa bị ánh nắng mặt trời hun nóng. Ở xa xa, phía đường chân trời, em đã nhìn thấy ông mặt trời như một quả cầu lửa khổng lồ đang dần dần nhô lên từ trong lòng biển khơi. Bầu trời buổi sáng trong xanh vời vợi, trong vắt không một gợn mây. Vài chú chim hải âu đang dang sải cánh rộng, thi thoảng lại lướt trên mặt sóng, hy vọng có thể kiếm được vài chú cá béo múp. Khi mặt trời đã nhô lên khỏi mặt biển, ánh sáng rực rỡ bổng làm sáng bừng cả không gian. Nước biển trong xanh phía dưới được phản chiếu qua ánh nắng vàng nhạt trở nên biêng biếc hồng. Dưới làn nước mát, vài chú cá đang tung tăng bơi lội, em tưởng như chúng cũng đang đón chờ một trong những khoảnh khắc kì diệu nhất của tạo hóa. Mặt trời càng lên cao, bầu trời dường như cũng rộng mở hơn. Ánh nắng lúc này mới chỉ đủ để làm cho cảnh vật rõ nét hơn một chút. Xa xa, những cây dừa cũng đang vươn cánh tay dài, rộng của mình để đón thứ ánh nắng tinh khôi đầu tiên của ngày mới. Vào lúc ấy, em có cảm giác như thời gian đang ngừng lại, tất cả chỉ có mặt trời và biển cả vẫn đang cuộn sóng dữ dội phía dưới. Không khí của buổi sớm mai mới trong lành và mát mẻ làm sao. Ngọn gió thổi từ biển tới còn mang theo cái vị mặn mòi của biển cả, thấm đẫm vào trong từng làn da thớ thịt. Cảm giác ấy khiến cho tâm hồn em thêm thư thái, tất cả mọi bộn bề, lo toan của cuộc sống thường ngày đã tan biến hết, nhường chỗ cho sự bình yên đến lạ kỳ. Trên bờ cát, các bác ngư dân đã sẵn sàng dong thuyền ra khơi, bắt đầu một chuyến làm ăn mới. Tiếng cười đùa, trò chuyện của họ làm huyên náo cả một góc, mang theo hy vọng về một chuyến đi thuận buồm xuôi gió, thắng lợi trở về. Bức tranh ngày mới bỗng sống động hẳn lên vì có thêm sự xuất hiện của con người. Cảnh mặt trời mọc trên biển đẹp như một bức tranh sơn mài mà người nghệ sĩ chính là mẹ thiên nhiên vĩ đại. Khung cảnh ấy đã để lại dấu ấn khó phai mờ trong tâm trí em, trở thành một kỉ niệm không bao giờ có thể quên.
Tài liệu đính kèm: